Truyện Tranh Ngôn Tình
3.3K bộ truyệnSự thật là tôi không muốn trở thành giáo viên. Bỏ lại ước mơ và chọn con đường này, tôi cố gắng hoàn thành trách nhiệm của mình. Nhưng khoảnh khắc đó, một học sinh nam ngỗ ngược hỏi “Muốn mượn chút lửa không?” Cậu bé kiêu căng ấy sở hữu tài năng thiên bẩm, gia thế hiển hách, cùng với danh tiếng vang dội. Khi vướng vào cậu bé này, cuộc sống giáo viên của tôi bắt đầu chao đảo. Câu chuyện học đường đan xen giữa ước mơ, tài năng và tình yêu.
Tuy nhiên, người ta nói rằng cha tôi, người mà tôi nghĩ là một nông dân bình thường, lại chính là người đã bị công tước độc ác trục xuất.
Cứ tưởng rằng sinh mệnh của tôi sẽ chấm dứt ngay sau khi tôi bị đem đi treo cổ, thế nhưng trước khi khoảnh khắc đó diễn ra tôi đã bất chợt xuyên không và sở hữu cơ thể của một nữ phản diện trong một cuốn tiểu thuyết ngược luyến tàn tâm, người với số phận được định đoạt là sẽ chết sau khi bị kẻ gian đầu độc. Tuy nhiên, kỳ diệu thay, ngay sau khi xuyên vào thì cơ thể này của tôi đã trở thành một cơ thể miễn nhiễm với các chất độc. Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là tôi còn có khả năng độc nhất vô nhị đó là có thể phân biệt được hương vị của các chất độc khác nhau! “Tôi có thể phân biệt được hương vị của các chất độc.” “Ý của cô là chất độc ư?” “Vâng ạ” “Nhưng cái khả năng đó của cô thì có ích lợi gì chứ?” Ôi chúa ơi, mọi thứ thật quá đổi khó khăn để có thể xoay sở và sinh tồn chỉ với những thủ đoạn nhỏ nhặt này. Mà tất cả cũng đều tại vì cái quá khứ quá ác ôn của nữ phản diện này. Vì thế nên tôi đã quyết định tung ra tuyệt chiêu cuối cùng của mình. “Tôi đã biết được, rằng trong tương lai chủ nhân của ngài sẽ chết sau khi bị một kẻ gian nào đó đầu độc.” Đúng vậy, tôi đã quyết định là với khả năng hiếm có này của mình, tôi sẽ ngăn chặn cái chết của tên chủ mưu này! “Tôi có thể làm một tay sai giúp ngài thử và phân biệt các chất độc khác nhau.” Với một lời đề nghị quá đổi hấp dẫn và không thể chối cãi đó, tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ được lợi dụng và vì thế sẽ có thể sống sót một cách yên bình dưới thân phận là một nhân viên làm việc tại một cửa hàng tạp hóa của tên tay sai của kẻ chủ mưu. Ấy vậy mà… Bất ngờ thay, chủ nhân của tôi, người mà tôi chỉ đơn thuần cho rằng chỉ là một nhân vật phụ trong cuốn tiểu thuyết này hóa ra lại là kẻ cầm đầu tại nơi này? Rốt cuộc là từ bao giờ mà câu chuyện sôi nổi này lại bắt đầu trở nên cũ rích như thế này vậy… “…Không đâu, tất cả chỉ là những lời sáo rỗng mà thôi, chắc chắn là vậy rồi, nhỉ?” Bạn đang lo sợ về thứ chất độc này ư? Không sao cả, tôi sẽ nuốt nó thay cho bạn!”
Claicy buộc phải kết hôn để có thể thừa kế gia sản của mình. Thế nhưng, vì sự phá đám liên tục từ cô cháu gái Meren—người chỉ kém cô không bao nhiêu tuổi—mọi cơ hội tình yêu của cô đều tan vỡ. Cuối cùng, cô gặp được một người đàn ông như định mệnh, thật lòng yêu anh và tiến tới hôn nhân. Trong những ngày tân hôn hạnh phúc, Meren vì ghen tuông đã quay ngược thời gian trở về quá khứ. Ở cuộc đời làm lại này, cô ta thậm chí còn cướp luôn chồng của Claicy cho mình. Claicy, người luôn bị Meren chèn ép, cuối cùng cũng bùng nổ và tuyên bố rằng nếu Meren cướp chồng cô, thì cô cũng sẽ cướp chồng của Meren. Sau khi hồi quy, hai người phụ nữ rơi vào tình huống tráo đổi chồng cho nhau, kéo theo một mối quan hệ rối ren đầy kịch tính: cô và cháu hiểu rõ nhau hơn ai hết, lao vào một cuộc chiến tâm lý gay gắt, trong khi tình cảm của hai người đàn ông lại đan xen, va chạm và chồng chéo giữa họ.
Cuộc chiến tranh đoạt học bổng diễn ra hừng hực khí thế, ở trước cửa phòng làm việc của thầy chủ nhiệm, Lâm Ngữ Kinh cùng Thẩm Quyện oan gia ngõ hẹp. Lâm Ngữ Kinh vẻ mặt đau thương, mắt rưng rưng: “Bạn học Thẩm, nói thật với cậu nhé, tôi là từ nông thôn đến đấy, trong nhà rất nghèo, lúc đầu tên là Lâm Thúy Hoa, thôn Hoa sen chúng tôi chỉ có mỗi mình tôi có thể đến thành phố lớn học tập thôi, lần này nếu như tôi không lấy được học bổng sẽ không có tiền nộp học phí, không có tiền nộp học phí cũng chỉ có thể quay về thôn cho heo ăn…” Thẩm Quyện dáng vẻ lười nhát, không đếm xỉa tới: “Thật là trùng hợp, tôi ở thôn Lá sen sát vách đấy, vốn tên là Thẩm Thiết Trụ, tôi không chỉ phải cho heo ăn, mà còn phải làm ruộng.” Lâm Ngữ Kinh: “…” Hai người mặt không biểu cảm nhìn nhau ba giây, sau đó động tác đều nhịp, mỗi người xoay mình rời đi. Thẩm Quyện chui vào máy bay trực thăng riêng, Lâm Ngữ Kinh lên Rolls-Royce Phantom phiên bản dài. — Hai kẻ có tiền mỗi ngày ở trước mặt đối phương, chính xác là đối với nhau, nỗ lực mà giả dạng nghèo, câu chuyện cũ. “Ngữ là ngữ không kinh chết người không ngừng ngữ, kinh là kinh động trời đất quỷ thần khóc than sự kinh đó.”
Là hy vọng duy nhất để ngăn chặn sự hủy diệt của thế giới. Đây chính là số phận cuộc đời thứ 99 của tôi, bị mọi người ép làm vật hiến tế. Tôi đã hy vọng lần này sẽ là kết thúc…! “Một bé gái đã chào đời!” Cuối cùng tôi đã bắt đầu cuộc sống thứ 100 của mình. Dù sao đi nữa, họ sẽ coi tôi như một người hùng và hiến tế tôi thêm một lần nữa
Trạch nữ 26 tuổi sau khi ngủ dậy liền biến thành phi tử 14 tuổi, đối mặt với kết quả bị tuẫn táng thì phải làm như thế nào? Cũng may có đại nội thị vệ hảo tâm ra tay cứu giúp mới không bị đưa vào lãnh cung, Tiêu Vũ không cam tâm bị như vậy muốn tự mình bỏ trốn, trong lúc vô ý lại cứu được một tiểu sắc quỷ, vậy mà y lại dám nói lớn lên sẽ cưới cô làm hoàng hậu, Tiêu Vũ trong tim khẽ động, có lẽ ở lại đây cũng không phải là kết cục xấu đi?