Truyện Tranh School Life
3.2K bộ truyệnImda Jun - một nam sinh yếu ớt, mỗi ngày đi học của cậu đều là một ngày sống trong địa ngục. Bị bắt nạt bởi bọn đầu gấu với đủ mọi phương thức tàn độc nhất, thầy cô ngó lơ, gia đình bỏ rơi, Imda Jun đã gần như rơi vào hố sâu tuyệt vọng và muốn tìm đến cái chết. Nhưng ngay thời điểm đó, một bản tin thời sự phỏng vấn một nam sinh vốn là nạn nhân của bạo lực học đường đã ra tay hạ thủ tất cả những kẻ đã bắt nạt. Tin tức đấy đã trở thành lối thoát cho Imda Jun! "Những nỗi đau, những nỗi uất hận và cả sự phẫn nộ đó, chúng mày sẽ phải nhận lấy gấp trăm, gấp ngàn lần những gì tao đã gánh chịu!"
Điểm chuẩn thì lẹt đẹt, nhưng đánh nhau thì luôn là mạnh nhất. Nơi nổi danh là ngôi trường của những tên giang hồ khủng khiếp nhất: THPT Fuurin. Với mục đích trở thành kẻ đứng đầu của một Fuurin như vậy, vào mùa xuân năm ấy, học sinh lớp 10 Sakura Haruka đến khu phố Tonpuu và biết được về băng nhóm bảo vệ khu phố với tên gọi "Boufuurin" của trường. Sakura quyết định sẽ bắt đầu chiến đấu để bảo vệ nơi ấy như một thành viên của Fuurin!
(Đây là bộ truyện trùng tên nhưng khác tác giả)
Đôi bạn thuở nhỏ luôn ở bên nhau từ khi cả 2 còn bé. Cả 2 đều nhận ra tình cảm của nhau, nhưng họ quá thân thiết nên không thể thành thực. Thứ kết nối họ là trò chơi "Tớ yêu cậu" mà cả 2 đã chơi hồi còn nhỏ . Kết cục tình yêu của họ sẽ được quyết định bằng trò chơi đơn giản này khi người chiến thắng là người khiến người kia phải xấu hổ.
Cuộc chiến tranh đoạt học bổng diễn ra hừng hực khí thế, ở trước cửa phòng làm việc của thầy chủ nhiệm, Lâm Ngữ Kinh cùng Thẩm Quyện oan gia ngõ hẹp. Lâm Ngữ Kinh vẻ mặt đau thương, mắt rưng rưng: “Bạn học Thẩm, nói thật với cậu nhé, tôi là từ nông thôn đến đấy, trong nhà rất nghèo, lúc đầu tên là Lâm Thúy Hoa, thôn Hoa sen chúng tôi chỉ có mỗi mình tôi có thể đến thành phố lớn học tập thôi, lần này nếu như tôi không lấy được học bổng sẽ không có tiền nộp học phí, không có tiền nộp học phí cũng chỉ có thể quay về thôn cho heo ăn…” Thẩm Quyện dáng vẻ lười nhát, không đếm xỉa tới: “Thật là trùng hợp, tôi ở thôn Lá sen sát vách đấy, vốn tên là Thẩm Thiết Trụ, tôi không chỉ phải cho heo ăn, mà còn phải làm ruộng.” Lâm Ngữ Kinh: “…” Hai người mặt không biểu cảm nhìn nhau ba giây, sau đó động tác đều nhịp, mỗi người xoay mình rời đi. Thẩm Quyện chui vào máy bay trực thăng riêng, Lâm Ngữ Kinh lên Rolls-Royce Phantom phiên bản dài. — Hai kẻ có tiền mỗi ngày ở trước mặt đối phương, chính xác là đối với nhau, nỗ lực mà giả dạng nghèo, câu chuyện cũ. “Ngữ là ngữ không kinh chết người không ngừng ngữ, kinh là kinh động trời đất quỷ thần khóc than sự kinh đó.”